sáng và khỏe

Tận hưởng hương vi cuộc sống cùng rau sạch hà nội.

rau

ăn ngon ngủ khỏe sống thoải mái.

Sạch và tươi mát

Rau sạch hà nội luôn đồng hành cùng bạn.

Tươi như cuộc sống của bạn

Cho bạn cuộc sống đẹp.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Rau sạch Hanoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Rau sạch Hanoi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Lợn chết và món ngon chế biến từ lợn chết !!!


Lợn đang ốm, đã chết, nhiều con chết từ 3 - 4 ngày thậm chí cả tuần vẫn được mổ lấy thịt để bán ra thị trường là những sự thật kinh hoàng đang diễn ra tại thôn Đan Nhiễm.


Sau nhiều ngày điều tra, nhóm PV đã thâm nhập vào các điểm giết mổ để tận mắt chứng kiến những sự thật kinh hoàng này.
Vào lò mổ lợn ốm chết lớn nhất Hà Nội
Ngay từ sáng sớm, con đường dẫn vào thôn Đan Nhiễm (xã Khánh Hà, huyện Thường Tín, Hà Nội) đã nhộn nhịp tiếng ôtô, xe máy chở lợn ốm chết về làng. Những kênh nước, ao hồ trong làng, hai bên đường màu đen nhẻm bốc mùi hôi.
Mổ lợn chết tại nhà.
Mổ lợn chết tại nhà.
Sáng 10/5, qua giới thiệu của Toàn - một “cò” lợn chết có “số má” ở thị trấn Thường Tín, tôi đến thôn Đan Nhiễm tìm gặp Căn. Căn được người dân địa phương gọi là “trùm” Căn hay Căn “sề, ốm, chết”.
“Chú ấy mua lợn ốm, chết, lợn sề lớn nhất ở cái làng này, từ lợn con 10 cân cho đến lợn bột, lợn sề vài tạ chú ấy mua tất, trong nhà ngày nào chả có cả tạ lợn chết”, bà Hường (50 tuổi) - một người dân thôn Đan Nhiễm hồ hởi khi tôi hỏi đường vào nhà “trùm Căn”.
“Trùm” Căn khoảng ngoài 40 tuổi, đầu hói cua, da ngăm đen. Phía trước toà nhà ba tầng to vật vã là khu vực mổ lợn chết rộng khoảng hơn 100 m2, trên nền gạch phân heo, ruồi nhặng bu kín bốc mùi thối. Tại đây, hai nhân viên đang hối hả giết mổ từng con lợn ốm chết. “Hôi chịu không nổi, nhiều hôm giết mổ xong về nhà không dám ăn cơm, lợn chết cứ chở về liên tục mổ không kịp”, một người làm tại lò mổ của “trùm” Căn cho biết.
Ngay bên khu giết mổ, khoảng chục con lợn ốm nằm la liệt bên những con lợn chết đã căng bụng, phân, nội tạng nằm lẫn lộn lên nhau. Theo “trùm” Căn, ngoài hệ thống “chim lợn” dày đặc tại các trang trại, Căn còn có 3 nhân viên chuyên đi tìm, gom lợn ốm chết. “Làm nghề này phải cẩn thận, bị phát hiện lo mà tiêu huỷ không là đi tù như chơi”, Căn cho biết.
Theo điều tra, Căn làm nghề thu gom, giết mổ lợn chết từ hơn chục năm nay, Căn chuyên cung cấp thịt lợn chết cho các lái buôn, quán ăn ở khu vực trung tâm TP.Hà Nội và vận chuyển vào miền Nam tiêu thụ. Việc giết mổ lợn chết tại nhà Căn diễn ra liên tục, có thời điểm trùm Căn phải thuê cả chục nhân viên đến làm việc. “Tính ra mỗi con lợn chết loại trên 70 kg mổ ra cũng lãi được hơn củ (1 triệu đồng). Nguy hiểm tí nhưng cũng kiếm ra tiền”, Căn tiết lộ.
Sáng 11/5, chúng tôi tiếp cận thêm một điểm giết mổ khác do ông Trường làm chủ. Khu giết mổ rộng khoảng 80m2 la liệt lợn chết đã mổ. Phía sau góc nhà là một dãy thùng xốp chồng lên nhau được che đậy bằng tấm bạt màu xanh đã cũ, bốc mùi hôi. “Mổ luôn cho khách người ta lấy”, khi một xe ba gác tự chế chở lợn chết vừa đổ uỵch trước cửa nhà, ông chủ Trường vội vã hối người làm.
Những con lợn chết nhanh chóng được giết mổ, đóng thùng. “Chú cần lấy hàng bất cứ giờ nào, bao nhiêu cũng có, vận chuyển từ đây ra đến cầu Văn Điển anh lo hết”, Trường khẳng định. Tại lò mổ của Trường, mỗi kilogram lợn chết được Trường bán ra với giá siêu rẻ chỉ từ 10 - 30 ngàn đồng/kg, toàn bộ lợn chết loại từ 10 - 20 kg Trường gom rồi cung cấp cho các lò lợn quay tại Hà Nội.
Sau nhiều ngày mật phục, điều tra, nhóm phóng viên ghi nhận tại thôn Đan Nhiễm có khoảng chục lò mổ lợn ốm chết tồn tại từ nhiều năm nay, việc thu gom, giết mổ diễn ra rầm rộ cả ngày, tiểu thương các nơi cũng tấp nập về các lò mổ lợn chết của Căn, Chanh “sề, ốm chết”, Cường “lợn con ốm chết”, Côn “lợn chết”, Trúc “lợn sề”… ở thôn Đan Nhiễm để lấy thịt mang đi tiêu thụ.
Rau sạch hà nội
Một con lợn chết đang chờ để mổ.
Len lỏi vào bàn ăn
16h30 chiều 12/5, chúng tôi bám theo một thương lái tên H. (khoảng 28 tuổi) vừa lấy 4 bao thịt lợn chết ở nhà Căn, chiếc xe Dream dẫn về một ngôi nhà ba tầng ngay đầu thôn Đan Nhiễm. “Việc gì phải về tận đây, sáng sớm anh đánh xe ra chợ đầu mối Đền Lừ tôi giao hàng cho. Làm ăn phải có đường dây chứ đơn thương độc mã sao sống được”, H. khuyên lái buôn mới.
Thịt này sao vào được chợ?, tôi hỏi. H. cười giòn tan rồi giải thích: “Có gì đâu mà không vào được. Cả trăm hàng thịt lợn vào cùng lúc lại ban đêm ai mà kiểm soát cho nổi. Thời điểm nào dịch tai xanh bùng phát chỉ cần nguỵ trang phía trên túi hàng vài miếng thịt có đóng dấu là được. Khách lấy hàng toàn quen biết hết, thịt càng rẻ họ càng thích vì có lãi. Anh cứ đến đấy mà lấy, vào chợ có bọn tôi lo”.
2h30 rạng sáng 13/5, như thường lệ, H. và mẹ chồng bắt đầu xuất phát rời khỏi thôn Đan Nhiễm tiến về chợ đầu mối Đền Lừ (Hoàng Mai, Hà Nội). 3h20, vừa vận chuyển hết số thịt vào bàn, khách của H. đã đến nhận hàng. “Thịt hôm nay nhợt nhạt thế này à? 23.000 đồng/kg thôi”, một khách hàng tên Thương, là khách quen của H ra giá.
Tôi rồ ga bám theo người phụ nữ tên Thương này, chiếc xe Wave BKS 30F6 tiến về hướng đường Tam Trinh rẽ lên đường Lĩnh Nam, rồi dừng lại trước một quán cơm bình dân. Cùng lúc, hai nhân viên nữ khác ra xách hai túi đựng thức ăn mang vào nhà, người nhặt rau, người cắt thịt, người quấn thịt xay với lá lốt...
Quay lại chợ đầu mối phía Nam, tôi tiếp tục bám theo chiếc xe Dream 29E1… của một người phụ nữ tên L. vừa mua khoảng 40kg thịt lợn chết từ H.. Theo điều tra, L. là một lái buôn chuyên gom thịt lợn chết ở chợ đầu mối để cung cấp cho các quán ăn, các cửa hàng làm nem chua, giò, chả…
Ra khỏi chợ đầu mối phía Nam, L. chạy ra hướng đường Trương Định tiến thẳng đến phố Lê Đại Hành (Hai Bà Trưng) giao một túi thịt khoảng 10kg cho một cửa hàng có ghi biển “Nem: Chua, rán - Giò: Lụa, tai, bò”. Giao xong hàng, L. tiếp tục vòng xe về đường Giải Phóng rẽ vào đường Phương Mai rồi giao hàng cho các quán cơm bình dân xung quanh Bệnh viện Da liễu, BV Bạch Mai, BV Việt Pháp…
Đúng 6h30, kết thúc hành trình bám theo xe L., tôi quay về chợ đầu mối phía Nam, toàn bộ số thịt lợn gần 200 kg của H. đã được bán hết. H. ngồi vắt chân lên bàn trò chuyện rôm rả với các tiểu thương khác.
Lúc này, mẹ chồng H. mới xách một túi vải màu đen đựng khoảng 30kg thịt lợn chết đã được xay nhỏ đi giao hàng cho các quán cơm, bún ở phố Minh Khai, Nguyễn Khoái… Đến 8h30, bà quay về chợ đón H.. “Loại nào chết lâu quá rồi phải xay ra để bán cho các quán làm bún nem, bún chả. Loại này tôi bán mỗi kg có 30.000 đồng”, mẹ chồng H. cho hay.
Theo ghi nhận của chúng tôi, chỉ tính riêng tại chợ đầu mối Đền Lừ có khoảng hơn 60 bàn bán thịt lợn, hơn một nửa trong số đó là các hộ dân ở thôn Đan Nhiễm (xã Khánh Hà), nhiều hàng thịt lợn không hề có dấu kiểm dịch.
Giá thịt lợn dao động từ 20.000 - 120.000 đồng/kg, khách đến chợ lấy thịt lợn với khối lượng lớn, hầu hết là chủ các quán cơm, bún và các lái buôn nhỏ lẻ, sau đó mang đi bán khắp các phố phường tập trung đông sinh viên, người nghèo ở trung tâm TP.Hà Nội.

Ớn lạnh cơm, bún… giá rẻ
12h trưa 13/5, chúng tôi tìm đến những quán ăn đã mua thịt lợn chết của H.. Tại đây, khách ra vào nườm nượp. Những miếng thịt ba chỉ nhợt nhạt bốc mùi được kho với trứng vịt thơm lừng, chân giò lợn chết trở thành món giả cầy nhìn rất bắt mắt. Toàn bộ số thịt xay được làm thành món chả quấn lá lốt…
“Cơm và thức ăn có ngon không bác?, tôi hỏi. “Đói quá nên cũng ăn được, ngày nào tôi cũng ăn ở đây mà”, ông Dũng (54 tuổi) quê Thái Bình đang ở trọ gần Bệnh viện Bạch Mai chăm con bị ốm nói.
“Có bao giờ ăn mà thấy thịt lợn, hay chả lá lốt có mùi hôi?”, ông Dũng trả lời: “Cũng có đôi lúc. Cháu xem, họ cho bao nhiêu là dầu mỡ, gia vị, hành tỏi thế này thì thịt thối cũng khó mà nhận ra được”.
Qua nhiều ngày theo dõi, chúng tôi ghi nhận nhiều cửa hàng bún, quán cơm bình dân tại các khu vực tập trung đông sinh viên, người lao động nghèo như khu chợ Long Biên, khu vực gần cầu Vĩnh Tuy, Lĩnh Nam… đều lấy thịt lợn ốm chết được bày bán tại chợ đầu mối Đền Lừ.
Khi về các quán cơm, quán bún, hầu hết thịt lợn ốm chết đều được tẩy rửa qua bằng hoá chất, chủ yếu là hàn the, nhiều phần thịt lợn, nội tạng như lòng bị nhợt nhạt, bốc mùi hôi còn được nhiều chủ quán cơm tẩy rửa bằng thuốc tẩy. “Làm cơm, bún bình dân ở Hà Nội mỗi suất có 15.000 - 20.000 đồng, không lấy loại thịt này về chế biến để bán thì lấy đâu mà trả tiền thuê mặt bằng”, một chủ quán cơm trên đường Lĩnh Nam (Hoàng Mai) nói.
Không chỉ có Rau củ quả bị đe dọa với môi nguy hiểm về chất độc mà đến cả thịt lợn,gà vịt đều không thể lường trước được độ an toàn các loại thịt này .
nguồn báo Lao Động  

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

Đánh lừa cảm giác nhận biết "rau bẩn" thành "rau sạch "


Muốn rau "sạch", rau có sâu, chỉ cần... "đánh thuốc" đậm một chút

Kinh nghiệm của mấy bà nội trợ thường cứ nghĩ rau mà bị sâu ăn lá sẽ an toàn, hay rau cằn lá thì chắc chắn rau sạch không phun thì mới xấu. Vậy nhưng rau bị sâu ăn lá hay thậm chí có hẳn con sâu đang bò thì thể đó lại là rau... bẩn nhiễm độc nặng.

Trời vừa chập choạng tối, cả vùng trồng rau xã Tân Phú Trung, huyện Củ Chi (TP.HCM) đã sáng rực đèn điện. Những chủ vườn đang hối hả nhổ và đóng hàng rau để kịp buổi chợ đêm. Phóng viên đã theo chân một chủ rau ra tận chợ đầu mối ghi nhận thực tế những sản phẩm rau “GAP” này sẽ đi về đâu…

"Căn" rau chạy chợ


Với kinh nghiệm của những chủ vườn có thâm niên ở đây, nghề trồng rau quan trọng nhất là phải biết “căn” được nhu cầu thị trường đang cần gì là có ngay loại rau đó thì mới “ăn”.

Đồng thời, cũng phải biết cách “xử lý” các hàng rau cho thật tươi ngon bóng đẹp mới bán chạy và được giá cao.

Đêm nay theo N (người dẫn PV đi xem thực tế các vườn rau trên địa bàn xã Tân Phú Trung) nhận định: Chắc chắn rau sẽ có giá vì mấy bữa trước vừa có trận mưa lớn khủng khiếp gây ngập vườn, lượng rau bị giảm mạnh.

Rau sạch Hanoi
Chợ đầu mối Hóc Môn tấp nập về đêm

Do vậy, N kêu người nhà ra vườn nhổ thêm rau tăng cường vài chuyến nhằm gỡ vốn, bù lại những hôm ế chợ bị thất thu. N cũng vội đi ra vườn pha thuốc rồi đeo bình phun nốt cữ thuốc “dưỡng lá” cho mấy liếp rau cải xanh, cải ngọt để ngày mai kịp có rau ra chợ.

Tôi theo N ra vườn nghe anh giải thích: “Ở đây các vườn rau thường chỉ dám phun thuốc vào buổi tối hoặc đêm thôi, vì phun ban ngày vừa không hiệu quả mà lại dễ bị lộ…”.

N bắt đầu bật vòi phun, thuốc bay mù mịt trên vườn rau, tôi đứng từ xa nhưng vẫn ngửi mùi thuốc nồng nặc không thể thở nổi. Tôi để ý trong sân, chiếc xe máy cà tàng chuyên để chở rau của N đã được lắp dàn khung sẵn, đống rau mồng tơi và cải xanh, cải ngọt vừa nhổ về chất thành đống để “xử lý” trước khi đem ra chợ.

Khi thấy N đổ mấy chất gì đó vào thùng nước, tôi gặng hỏi mãi thì N chỉ bảo là chất giữ cho lá rau tươi lâu và tẩy mùi hôi trên rau (!?).

Qua cách nói chuyện, tôi hiểu N là một tay có thâm niên làm vườn từ rất lâu, đến nay cũng chẳng còn lạ gì các kiểu mánh khóe của dân trồng và buôn bán rau chợ. 

N tâm sự: “Vẫn biết nghề trồng rau vừa vất vả lại độc hại, nhưng vì cuộc sống mưu sinh nên cũng đành phải chịu thôi. Thú thực, mình chỉ ráng làm một thời gian ngắn nữa kiếm thêm ít vốn rồi bỏ, chứ ôm vườn rau mãi chắc cũng “đi” sớm!”.

Theo N, rau ăn lá hay ăn củ, quả muốn giữ cho tươi ngon hay nhanh thu hoạch đều phải “đánh thuốc” thường xuyên. Một trong những loại “thần dược” mà dân rau thường hay dùng để kích thích rau, củ quả có tên là thuốc Mo (N giải thích, thuốc Mo có nghĩa là loại thuốc không tên, không nhãn hiệu bao bì chỉ biết của Trung Quốc).

Đặc biệt, khi sử dụng thuốc này cho rau, củ, quả chúng sẽ phát triển cực nhanh, ví thử như hái quả dưa leo (dưa chuột) trên vườn mới nhỏ bằng ngón tay rồi đem nhúng vào thùng nước có pha thuốc Mo, chỉ vài tiếng sau quả dưa sẽ bự lên bằng cổ tay rồi. Do vậy, sẽ rút ngắn được thời gian thu hoạch một cách… siêu tốc.

Cầm cây rau vừa nhổ trên tay, N chẳng ngại chia sẻ: “Kinh nghiệm của mấy bà nội trợ thường cứ nghĩ rau mà bị sâu ăn lá sẽ an toàn, hay có người cứ tìm mua những cây rau nào thấy cằn lá thì bảo chắc chắn rau sạch không phun thì mới xấu. Vậy nhưng họ sai lầm hết, vì đối với rau bị sâu ăn lá hay thậm chí có hẳn con sâu đang bò trên lá rau thật có thể đó lại là rau bẩn nhiễm độc nặng.

Lý do bởi người ta phun nhiều quá, sâu bị nhờn thuốc không chết hoặc người bán cố tình bắt sâu thả vào rau. Còn muốn ăn rau cằn xấu ư, đơn giản thôi, chỉ cần “đánh thuốc” đậm một chút là rau dù đang xanh mơn mởn cũng lập tức bị cằn xoăn tít lá lại ngay”.

Theo N, bây giờ ra chợ nhìn hàng thật - giả lẫn lộn khiến người tiêu dùng rất khó phân biệt. Tuy nhiên, với kinh nghiệm của N, chỉ cần nhìn màu sắc hay gân lá rau sẽ biết ngay loại rau đó sạch hay bẩn. Vậy nhưng, hàng ngày anh đưa rau ra chợ đầu mối bán chẳng ai thèm quan tâm đến chất lượng hàng sạch hay bẩn mà họ chỉ cần nhìn mẫu mã rau đẹp, tươi ngon là “ôkê” mua liền.

N nhìn đồng hồ đã sắp đến giờ “đi rau”, anh thúc tôi chuẩn bị lên đường rồi vội bước ra sân cầm vòi nước xịt rửa lại đống rau, sau đó đem nhúng qua vào thùng nước có hóa chất giữ tươi trước khi chất lên xe. N bảo: “Ngoài việc “xử lý” rau cho cọng bóng, tươi rói, mình còn phải biết cách xếp rau cho ngon lành đẹp mắt thì khi ra chợ mới bán được hàng nhanh.

Thậm chí có khi còn phải cầm theo chai nước để ra đến chợ tưới thêm cho rau láng tươi thì mối lái xem hàng mới khoái mua…”.